田园四时冬

朔风吹水成冰坚,风壮冰坚白于练。

霰雪还随密雨来,转眼纷纷满沟垾。

陈根冻烂还为土,土落田中肥一半。

霜镰去手即须耕,敢望东风待冰泮。

拼音

shuò fēng chuī shuǐ chéng bīng jiān,fēng zhuàng bīng jiān bái yú liàn。

xiàn xuě hái suí mì yǔ lái,zhuǎn yǎn fēn fēn mǎn gōu hàn。

chén gēn dòng làn hái wèi tǔ,tǔ luò tián zhōng féi yī bàn。

shuāng lián qù shǒu jí xū gēng,gǎn wàng dōng fēng dài bīng pàn。

作者介绍

华镇

宋 · ? - ?

宋会稽人,字安仁,号云溪。神宗元丰二年进士。官至朝奉大夫,知漳州军事。平生好读书,工诗文。有《扬子法言训解》、《云溪居士集》、《会稽录》等。

查看全部作品 →