观画

少时驰驱走四方,马足遍踏无边疆。

北逾崦嵫薄扶桑,远陟羊肠上太行。

历参涉昴扪亢房,荡舟溟渤浮河潢。

五湖彭蠡窥沅湘,蛟龙出没鳞鬣苍。

大浪震叠钟鼓撞,怒蜃结搆珠瑶光。

游鱼鲦鲿鳣鲔鲂,鸂鶒沉浮旅鴐鸧。

大鹏一飞凌鹔鹴,中林荃蕙杂兰菖。

妖红曼绿艳靓妆,回溪曲覆秀筼筜。

老松怪柏号风霜,桂丹枫赤橘柚黄。

阆风仙人醉琼浆,前旆虹蜺骑凤皇。

云台曲璧络奇璜,缥缈天乐非宫商。

我欲从之匪暇遑,昨朝图画纷开张。

睥睨旧游心惚慌,南岭赤日西玄霜。

愁云不开雨雪雱,变化倏忽无经常。

隆楼杰阁郁相望,远峰截嵲插雕梁。

商人骑马儿牧羊,牛车鱼艇浮纤芒。

苍鹅无声浴沧浪,熟视却顾疑腾骧。

骅骝奚为弃路傍,骨骼虽老终轩昂。

重阳篱菊开煌煌,怪见桃杏争芬芳。

梅花一枝忽自折,半篱仿佛闻幽香。

文陛网户绿绮窗,中有美人岂媖媓。

流珠蛱蝶金鸳鸯,一盼少年犹断肠。

蓬莱宫中日月长,世界凡阅几炎凉。

悠悠彼乐未遽央,棋局未知谁子强。

庞眉老僧坐道场,手捉拂子据绳床。

似达至理言虑亡,惟我知彼真荒唐。

乃知画工匪其良,倒置高下玩阴阳。

鬼神丑怪不能藏,咫尺千里无准量。

屈折海岱留缣缃,物象涕泣愁斧戕。

贵家欲得心奔忙,背锦轴玉红绨囊。

君亦爱之未能忘,苟不溺心奚所妨。

我今与公陟高冈,坐视四海超八荒。

图史罗列耀文章,前有唐虞上羲皇。

左右孔孟从庄扬,朝莫见之心肃庄。

议论兴废评否臧,卑陋不肯数汉唐。

广莫之野无何乡,我与子乐奚其将。

拼音

shǎo shí chí qū zǒu sì fāng,mǎ zú biàn tà wú biān jiāng。

běi yú yān zī báo fú sāng,yuǎn zhì yáng cháng shàng tài xíng。

lì cān shè mǎo mén kàng fáng,dàng zhōu míng bó fú hé huáng。

wǔ hú péng lí kuī yuán xiāng,jiāo lóng chū méi lín liè cāng。

dà làng zhèn dié zhōng gǔ zhuàng,nù shèn jié gòu zhū yáo guāng。

yóu yú tiáo cháng zhān wěi fáng,xī chì chén fú lǚ gē cāng。

dà péng yī fēi líng sù shuāng,zhōng lín quán huì zá lán chāng。

yāo hóng màn lǜ yàn jìng zhuāng,huí xī qū fù xiù yún dāng。

lǎo sōng guài bǎi hào fēng shuāng,guì dān fēng chì jú yòu huáng。

láng fēng xiān rén zuì qióng jiāng,qián pèi hóng ní qí fèng huáng。

yún tái qū bì luò qí huáng,piāo miǎo tiān lè fēi gōng shāng。

wǒ yù cóng zhī fěi xiá huáng,zuó cháo tú huà fēn kāi zhāng。

pì nì jiù yóu xīn hū huāng,nán lǐng chì rì xī xuán shuāng。

chóu yún bù kāi yǔ xuě pāng,biàn huà shū hū wú jīng cháng。

lóng lóu jié gé yù xiāng wàng,yuǎn fēng jié niè chā diāo liáng。

shāng rén qí mǎ ér mù yáng,niú chē yú tǐng fú xiān máng。

cāng é wú shēng yù cāng làng,shú shì què gù yí téng xiāng。

huá liú xī wèi qì lù bàng,gǔ gé suī lǎo zhōng xuān áng。

zhòng yáng lí jú kāi huáng huáng,guài jiàn táo xìng zhēng fēn fāng。

méi huā yī zhī hū zì zhé,bàn lí fǎng fú wén yōu xiāng。

wén bì wǎng hù lǜ qǐ chuāng,zhōng yǒu měi rén qǐ yīng huáng。

liú zhū jiá dié jīn yuān yāng,yī pàn shǎo nián yóu duàn cháng。

péng lái gōng zhōng rì yuè zhǎng,shì jiè fán yuè jǐ yán liáng。

yōu yōu bǐ lè wèi jù yāng,qí jú wèi zhī shuí zi qiáng。

páng méi lǎo sēng zuò dào chǎng,shǒu zhuō fú zi jù shéng chuáng。

shì dá zhì lǐ yán lǜ wáng,wéi wǒ zhī bǐ zhēn huāng táng。

nǎi zhī huà gōng fěi qí liáng,dào zhì gāo xià wán yīn yáng。

guǐ shén chǒu guài bù néng cáng,zhǐ chǐ qiān lǐ wú zhǔn liàng。

qū zhé hǎi dài liú jiān xiāng,wù xiàng tì qì chóu fǔ qiāng。

guì jiā yù dé xīn bēn máng,bèi jǐn zhóu yù hóng tí náng。

jūn yì ài zhī wèi néng wàng,gǒu bù nì xīn xī suǒ fáng。

wǒ jīn yǔ gōng zhì gāo gāng,zuò shì sì hǎi chāo bā huāng。

tú shǐ luó liè yào wén zhāng,qián yǒu táng yú shàng xī huáng。

zuǒ yòu kǒng mèng cóng zhuāng yáng,cháo mò jiàn zhī xīn sù zhuāng。

yì lùn xīng fèi píng fǒu zāng,bēi lòu bù kěn shù hàn táng。

guǎng mò zhī yě wú hé xiāng,wǒ yǔ zi lè xī qí jiāng。

作者介绍

彭汝砺

宋 · 1041年 - 1095年

宋饶州鄱阳人,字器资。英宗治平二年进士第一。历任幕职官。所著《诗义》为王安石见重,补国子直讲。为监察御史里行,陈时政十事。论不当以宦者主兵。历江西转运判官、京西提点刑狱。哲宗元祐为中书舍人。反对以“车盖亭诗案”穷治蔡确,落职知徐州。哲宗亲政,权吏部尚书。后知江州。有《鄱阳集》等。

查看全部作品 →