奉和圣制中元日题奉敬寺

妙道非本说,殊途成异名。

圣人得其要,俱以化群生。

凤吹从上苑,龙宫连外城。

花鬘列后殿,云车驻前庭。

松竹含新秋,轩窗有馀清。

缅怀崆峒事,须继箫管声。

离相境都寂,忘言理更精。

域中信称大,天下乃为轻。

屈己由济物,尧心岂所荣。

拼音

miào dào fēi běn shuō,shū tú chéng yì míng。

shèng rén dé qí yào,jù yǐ huà qún shēng。

fèng chuī cóng shàng yuàn,lóng gōng lián wài chéng。

huā mán liè hòu diàn,yún chē zhù qián tíng。

sōng zhú hán xīn qiū,xuān chuāng yǒu yú qīng。

miǎn huái kōng dòng shì,xū jì xiāo guǎn shēng。

lí xiāng jìng dōu jì,wàng yán lǐ gèng jīng。

yù zhōng xìn chēng dà,tiān xià nǎi wèi qīng。

qū jǐ yóu jì wù,yáo xīn qǐ suǒ róng。

作者介绍

崔元翰

唐 · ? - ?

唐博陵人,名鹏,以字行。崔良佐子。举进士、博学宏辞、贤良方正,皆异等,时年已五十余。累官礼部员外郎。窦参秉政,引知制诰,性刚傲,不能取容于时。掌诰凡再期,不迁,罢为比部郎中。为文师法班固、蔡邕,思致精密,为时所称。卒年七十余。有集。

查看全部作品 →