夫子鼓琴得其人

宣父穷玄奥,师襄授素琴。

稍殊流水引,全辨圣人心。

慕德声逾感,怀人意自深。

泠泠传妙手,摵摵振空林。

促调清风至,操弦白日沈。

曲终情不尽,千古仰知音。

拼音

xuān fù qióng xuán ào,shī xiāng shòu sù qín。

shāo shū liú shuǐ yǐn,quán biàn shèng rén xīn。

mù dé shēng yú gǎn,huái rén yì zì shēn。

líng líng chuán miào shǒu,shè shè zhèn kōng lín。

cù diào qīng fēng zhì,cāo xián bái rì shěn。

qū zhōng qíng bù jǐn,qiān gǔ yǎng zhī yīn。

作者介绍

白行简

唐 · 776年 - 826年

唐华州下邽人,字知退,一字退之,小字阿怜。白居易弟。德宗贞元进士,一说宪宗元和进士。授秘书省校书郎。辞赋精密,文士皆师法之。卢坦镇剑南东川,辟为掌书记。府罢,归浔阳。历迁左拾遗、司门员外郎、主客郎中。撰有传奇《李娃传》。有集。

查看全部作品 →