送豆卢策秀才

岁交冰未泮,地卑海气昏。

子有京师游,始发吴阊门。

新黄含远林,微绿生陈根。

诗人感时节,行道当忧烦。

古来濩落者,俱不事田园。

文如金石韵,岂乏知音言。

方辞郡斋榻,为酌离亭樽。

无为倦羁旅,一去高飞翻。

拼音

suì jiāo bīng wèi pàn,dì bēi hǎi qì hūn。

zi yǒu jīng shī yóu,shǐ fā wú chāng mén。

xīn huáng hán yuǎn lín,wēi lǜ shēng chén gēn。

shī rén gǎn shí jié,xíng dào dāng yōu fán。

gǔ lái huò luò zhě,jù bù shì tián yuán。

wén rú jīn shí yùn,qǐ fá zhī yīn yán。

fāng cí jùn zhāi tà,wèi zhuó lí tíng zūn。

wú wèi juàn jī lǚ,yī qù gāo fēi fān。

作者介绍

韦应物

唐 · 737年 - 792年

韦应物,中国唐代诗人。汉族,长安(今陕西西安)人。今传有10卷本《韦江州集》、两卷本《韦苏州诗集》、10卷本《韦苏州集》。散文仅存一篇。因出任过苏州刺史,世称“韦苏州”。诗风恬淡高远,以善于写景和描写隐逸生活著称。

查看全部作品 →