和双岩雪月赏菊之什

寒夜大雪霰,冰山郁嵯峨。

登堂欣有会,对菊可无歌。

狎恰三人共,联翩五字哦。

差池胥会少,感慨系时多。

韩孟才非敌,曹刘兴不过。

高城闻击柝,深巷息鸣珂。

放浪予诚罪,撝谦公谓何。

疏弦馀古调,劲质靡柔柯。

雕鹗横霄汉,骅骝蓦涧坡。

岂惟抒悃素,直用发天和。

纵语言无择,论心谊不颇。

焉能甘龊龊,只是守波波。

共拟心扶日,难教手障河。

襟期忝同趣,才力竟殊科。

病骨思丹换,衰颜得酒酡。

莫教夸父日,空忆鲁阳戈。

魏老非妩媚,陶翁且婆娑。

但令樽有醑,莫计雀堪罗。

要使常披豁,而谁事唯阿。

相期崇令德,永诵白圭磨。

拼音

hán yè dà xuě xiàn,bīng shān yù cuó é。

dēng táng xīn yǒu huì,duì jú kě wú gē。

xiá qià sān rén gòng,lián piān wǔ zì ó。

chà chí xū huì shǎo,gǎn kǎi xì shí duō。

hán mèng cái fēi dí,cáo liú xīng bù guò。

gāo chéng wén jī tuò,shēn xiàng xī míng kē。

fàng làng yǔ chéng zuì,huī qiān gōng wèi hé。

shū xián yú gǔ diào,jìn zhì mí róu kē。

diāo è héng xiāo hàn,huá liú mò jiàn pō。

qǐ wéi shū kǔn sù,zhí yòng fā tiān hé。

zòng yǔ yán wú zé,lùn xīn yì bù pǒ。

yān néng gān chuò chuò,zhǐ shì shǒu bō bō。

gòng nǐ xīn fú rì,nán jiào shǒu zhàng hé。

jīn qī tiǎn tóng qù,cái lì jìng shū kē。

bìng gǔ sī dān huàn,shuāi yán dé jiǔ tuó。

mò jiào kuā fù rì,kōng yì lǔ yáng gē。

wèi lǎo fēi wǔ mèi,táo wēng qiě pó suō。

dàn lìng zūn yǒu xǔ,mò jì què kān luó。

yào shǐ cháng pī huō,ér shuí shì wéi ā。

xiāng qī chóng lìng dé,yǒng sòng bái guī mó。

作者介绍

孙承恩

明 · 1485年 - 1565年

明松江华亭人,字贞父(甫),号毅斋。孙衍子。正德六年进士。授编修,历官礼部尚书,兼掌詹事府。嘉靖三十二年斋宫设醮,以不肯遵旨穿道士服,罢职归。文章深厚尔雅。工书善画,尤擅人物。有《历代圣贤像赞》、《让溪堂草稿》、《鉴古韵语》。

查看全部作品 →