答郑方回

独禅外念入,中夜不成定。

顾我憔悴容,泽君阳春咏。

词贞思且逸,琼彩何晖映。

如聆云和音,况睹声名盛。

琴语掩为闻,山心声宜听。

是时寒光澈,万境澄以净。

高秋日月清,中气天地正。

远情偶兹夕,道用增寥夐。

思君处虚空,一操不可更。

时美城北徐,家承谷口郑。

轩车未有辙,蒿兰且同径。

庄生诫近名,夫子罕言命。

是以耕楚田,旷然殊独行。

萎蕤鸾凤彩,特达圭璋性。

通隐嘉黄绮,高儒重荀孟。

世污我未起,道蹇吾犹病。

逸翮思冥冥,潜鳞乐游泳。

宗师许学外,恨不逢孔圣。

说诗迷颓靡,偶俗伤趋竞。

此道谁共诠,因君情欲罄。

拼音

dú chán wài niàn rù,zhōng yè bù chéng dìng。

gù wǒ qiáo cuì róng,zé jūn yáng chūn yǒng。

cí zhēn sī qiě yì,qióng cǎi hé huī yìng。

rú líng yún hé yīn,kuàng dǔ shēng míng shèng。

qín yǔ yǎn wèi wén,shān xīn shēng yí tīng。

shì shí hán guāng chè,wàn jìng chéng yǐ jìng。

gāo qiū rì yuè qīng,zhōng qì tiān dì zhèng。

yuǎn qíng ǒu zī xī,dào yòng zēng liáo xiòng。

sī jūn chù xū kōng,yī cāo bù kě gèng。

shí měi chéng běi xú,jiā chéng gǔ kǒu zhèng。

xuān chē wèi yǒu zhé,hāo lán qiě tóng jìng。

zhuāng shēng jiè jìn míng,fū zi hǎn yán mìng。

shì yǐ gēng chǔ tián,kuàng rán shū dú xíng。

wēi ruí luán fèng cǎi,tè dá guī zhāng xìng。

tōng yǐn jiā huáng qǐ,gāo rú zhòng xún mèng。

shì wū wǒ wèi qǐ,dào jiǎn wú yóu bìng。

yì hé sī míng míng,qián lín lè yóu yǒng。

zōng shī xǔ xué wài,hèn bù féng kǒng shèng。

shuō shī mí tuí mí,ǒu sú shāng qū jìng。

cǐ dào shuí gòng quán,yīn jūn qíng yù qìng。

作者介绍

皎然

唐 · ? - ?

皎然,生卒年不详,湖州人,俗姓谢,字清昼,是中国山水诗创始人谢灵运的后代,是唐代最有名的诗僧、茶僧。南朝谢灵运十世孙。活动于大历、贞元年间,有诗名。他的《诗式》为当时诗格一类作品中较有价值的一部。其诗清丽闲淡,多为赠答送别、山水游赏之作。在《全唐诗》编其诗为815·821共7卷,他为后人留下了470首诗篇,在文学、佛学、茶学等许多方面有深厚造诣,堪称一代宗师。

查看全部作品 →