续金铜仙人辞汉歌

汉皇锐意求神仙,神仙之效何茫然。

蓬莱弱水不可到,且立宫中承露盘。

饥餐玉屑不堪饱,谁谓有方能却老。

人生修短数在天,多欲未必能延年。

秋风吹老茂陵树,年年空滴金茎露。

建章宫阙随烟尘,块然屹立惟铜人。

宫官西来果何意,一朝辞汉将归魏。

吁嗟铜人如有知,口不能言惟泪垂。

自从曹氏盗神器,父子相传已三世。

汉宫故物无一存,汝独犹能感旧恩。

凄然照影临渭水,一折铜人扶不起。

宁为弃物委道傍,不忍漂泊离故乡。

迢迢东望洛城路,回首长安愁日暮。

长安繁华非昔时,洛阳寥落谁复悲。

汉魏兴亡何日了,长见铜人卧秋草。

拼音

hàn huáng ruì yì qiú shén xiān,shén xiān zhī xiào hé máng rán。

péng lái ruò shuǐ bù kě dào,qiě lì gōng zhōng chéng lù pán。

jī cān yù xiè bù kān bǎo,shuí wèi yǒu fāng néng què lǎo。

rén shēng xiū duǎn shù zài tiān,duō yù wèi bì néng yán nián。

qiū fēng chuī lǎo mào líng shù,nián nián kōng dī jīn jīng lù。

jiàn zhāng gōng quē suí yān chén,kuài rán yì lì wéi tóng rén。

gōng guān xī lái guǒ hé yì,yī cháo cí hàn jiāng guī wèi。

xū jiē tóng rén rú yǒu zhī,kǒu bù néng yán wéi lèi chuí。

zì cóng cáo shì dào shén qì,fù zi xiāng chuán yǐ sān shì。

hàn gōng gù wù wú yī cún,rǔ dú yóu néng gǎn jiù ēn。

qī rán zhào yǐng lín wèi shuǐ,yī zhé tóng rén fú bù qǐ。

níng wèi qì wù wěi dào bàng,bù rěn piāo pō lí gù xiāng。

tiáo tiáo dōng wàng luò chéng lù,huí shǒu zhǎng ān chóu rì mù。

zhǎng ān fán huá fēi xī shí,luò yáng liáo luò shuí fù bēi。

hàn wèi xīng wáng hé rì le,zhǎng jiàn tóng rén wò qiū cǎo。

作者介绍

于石

元 · ? - ?

宋元间婺州兰溪人,字介翁,号紫岩,更号两溪。貌古气刚,喜诙谐,自负甚高。宋亡,隐居不出,一意于诗。豪宕激发,气骨苍劲,望而知其为山林旷士。有《紫岩集》。

查看全部作品 →