潇湘千树暮林平,风露诗肠快一倾。

蜜恋金丝仍可意,香分绿蚁最关情。

洞庭春色元无恙,南国幽姿谩浊清。

惟办酒船千万斛,棹歌和月卷江声。

拼音

xiāo xiāng qiān shù mù lín píng,fēng lù shī cháng kuài yī qīng。

mì liàn jīn sī réng kě yì,xiāng fēn lǜ yǐ zuì guān qíng。

dòng tíng chūn sè yuán wú yàng,nán guó yōu zī mán zhuó qīng。

wéi bàn jiǔ chuán qiān wàn hú,zhào gē hé yuè juǎn jiāng shēng。

作者介绍

刘因

元 · 1249年 - 1293年

元保定容城人,字梦吉,初名骃,字梦骥,号静修。学宗程朱,而兼采陆九渊之说。家居教授,随材器教之,皆有成就。世祖至元十九年,以学行荐于朝,为承德郎、右赞善大夫。不久,以母疾辞归。有《静修文集》。

查看全部作品 →