凤州 汪元量 元 凤州山馆有清辉,古木扶疏散陆离。红尾锦鸡鸣古埭,绿头花鸭荡幽池。荷声策策秋来后,桂影团团月上时。病马啮荄思故枥,惊乌绕树宿何枝。三分割据人如梦,满目兴亡客自痴。走笔成诗聊纪实,岷峨风土出蹲鸱。 拼音 fèng zhōu shān guǎn yǒu qīng huī,gǔ mù fú shū sàn lù lí。hóng wěi jǐn jī míng gǔ dài,lǜ tóu huā yā dàng yōu chí。hé shēng cè cè qiū lái hòu,guì yǐng tuán tuán yuè shàng shí。bìng mǎ niè gāi sī gù lì,jīng wū rào shù sù hé zhī。sān fēn gē jù rén rú mèng,mǎn mù xīng wáng kè zì chī。zǒu bǐ chéng shī liáo jì shí,mín é fēng tǔ chū dūn chī。 作者介绍 汪 汪元量 元 · 1241年 - 1317年 宋临安钱塘人,字大有,号水云子。度宗咸淳间进士。以善琴供奉内廷。宋亡,随北去。后为道士南归,往来匡庐、彭蠡间,踪迹莫测。为诗慷慨有气节,多纪国亡北徙事,后人推为“诗史”。有《水云集》、《湖山类稿》。 查看全部作品 →