中秋

又此中秋百恨生,频年骨肉尚飘零。

独援北斗酌明月,闲看银河感客星。

极目关河归白昼,满怀风露立青冥。

眼前咫尺清虚府,未许乘鸾叩玉扃。

拼音

yòu cǐ zhōng qiū bǎi hèn shēng,pín nián gǔ ròu shàng piāo líng。

dú yuán běi dòu zhuó míng yuè,xián kàn yín hé gǎn kè xīng。

jí mù guān hé guī bái zhòu,mǎn huái fēng lù lì qīng míng。

yǎn qián zhǐ chǐ qīng xū fǔ,wèi xǔ chéng luán kòu yù jiōng。

作者介绍

刘鹗

元 · 1290年 - 1364年

元吉安永丰人,字楚奇。仁宗皇庆间荐授扬州学录,历翰林修撰,擢江州总管,升广东副使,拜江西参政。守韶六年,后为江西红巾军所破,被执死。为文风骨高秀,学者称浮云先生。有《惟实集》。

查看全部作品 →