戊申岁间中清赏十景秋江明月艇

岭上抚孤松,松阴盖天地。

霜皮四十围,傲晲人间世。

老干带烟霞,虬枝撼风雨。

玄鹤数往还,白云互来去。

抚松一问之,坐阅几千岁。

人寿能几何,松老良未易。

与松语未终,落月寒生袂。

拼音

lǐng shàng fǔ gū sōng,sōng yīn gài tiān dì。

shuāng pí sì shí wéi,ào nǐ rén jiān shì。

lǎo gàn dài yān xiá,qiú zhī hàn fēng yǔ。

xuán hè shù wǎng hái,bái yún hù lái qù。

fǔ sōng yī wèn zhī,zuò yuè jǐ qiān suì。

rén shòu néng jǐ hé,sōng lǎo liáng wèi yì。

yǔ sōng yǔ wèi zhōng,luò yuè hán shēng mèi。

作者介绍

叶颙

元 · 1296年 - ?

元明间金华府金华人,字景南,一字伯恺,自号云?天民。元末隐居不出,至正中自刻其诗,名《樵云独唱》。入明,举进士,官行人司副。后免官家居,授徒甚众。

查看全部作品 →