樟木歌

古木千年隐林麓,傲雪凌寒久幽独。霜皮虽无四十围,中有昂霄气盈掬。

孔明庙前色颇同,草堂诗老惯抚育。雨淋日炙岁月摩,干槁根摧忽颠踣。

樵夫刍客不我顾,长伴苍苔映寒绿。今年公府创高堂,梁栋求之苦不足。

幕官骑马自入山,匠者驱驰如鬼速。自惭拙才复何用,例辱斧斤蒙齿录。

山翁因笑百无能,一生支离同此木。抚木三叹为木言,如此奖擢非我欲。

不愿尔为秦皇阿房宫,不愿尔为汉武黄金屋。两君富贵骄且淫,是中唯蓄美女藏珠玉。

但愿尔为幽人庐,满贮烟霞寄空谷。有时惟闻读古书,凛凛忠义横在腹。

有时惟闻弹古桐,高调凄凉声断续。否则搆作承明庐,岿然长在天子目。

广延天下之英豪,献可替否干王禄。此时不独木尔荣,四海苍生尽蒙福。

拼音

gǔ mù qiān nián yǐn lín lù,ào xuě líng hán jiǔ yōu dú。shuāng pí suī wú sì shí wéi,zhōng yǒu áng xiāo qì yíng jū。

kǒng míng miào qián sè pǒ tóng,cǎo táng shī lǎo guàn fǔ yù。yǔ lín rì zhì suì yuè mó,gàn gǎo gēn cuī hū diān bó。

qiáo fū chú kè bù wǒ gù,zhǎng bàn cāng tái yìng hán lǜ。jīn nián gōng fǔ chuàng gāo táng,liáng dòng qiú zhī kǔ bù zú。

mù guān qí mǎ zì rù shān,jiàng zhě qū chí rú guǐ sù。zì cán zhuō cái fù hé yòng,lì rǔ fǔ jīn méng chǐ lù。

shān wēng yīn xiào bǎi wú néng,yī shēng zhī lí tóng cǐ mù。fǔ mù sān tàn wèi mù yán,rú cǐ jiǎng zhuó fēi wǒ yù。

bù yuàn ěr wèi qín huáng ā fáng gōng,bù yuàn ěr wèi hàn wǔ huáng jīn wū。liǎng jūn fù guì jiāo qiě yín,shì zhōng wéi xù měi nǚ cáng zhū yù。

dàn yuàn ěr wèi yōu rén lú,mǎn zhù yān xiá jì kōng gǔ。yǒu shí wéi wén dú gǔ shū,lǐn lǐn zhōng yì héng zài fù。

yǒu shí wéi wén dàn gǔ tóng,gāo diào qī liáng shēng duàn xù。fǒu zé gòu zuò chéng míng lú,kuī rán zhǎng zài tiān zi mù。

guǎng yán tiān xià zhī yīng háo,xiàn kě tì fǒu gàn wáng lù。cǐ shí bù dú mù ěr róng,sì hǎi cāng shēng jǐn méng fú。

作者介绍

叶颙

元 · 1296年 - ?

元明间金华府金华人,字景南,一字伯恺,自号云?天民。元末隐居不出,至正中自刻其诗,名《樵云独唱》。入明,举进士,官行人司副。后免官家居,授徒甚众。

查看全部作品 →