临江仙

唤起提壶池上饮,春残满地红英。忽闻墙外子规声,不如归去也,终是不分明。

自抱云和弹一曲,曲终还拟湘灵。风前泪眼几时晴,月高星数点,香冷漏三更。

拼音

huàn qǐ tí hú chí shàng yǐn,chūn cán mǎn dì hóng yīng。hū wén qiáng wài zi guī shēng,bù rú guī qù yě,zhōng shì bù fēn míng。

zì bào yún hé dàn yī qū,qū zhōng hái nǐ xiāng líng。fēng qián lèi yǎn jǐ shí qíng,yuè gāo xīng shù diǎn,xiāng lěng lòu sān gèng。

作者介绍

薛素素

明 · ? - ?

明苏州人。妓女。能画兰竹,作小诗。善击弹走马,以女侠自命。画像传至酉阳,土司彭氏深慕好之。中年长斋礼佛。数嫁皆不终。晚归吴下富家翁,为房老以终。

查看全部作品 →