长至日

一年时序总途中,古郓城中复遇冬。

漫把诗篇供物色,惟凭酒力破尘容。

船头月落长亭鼓,河面风传远寺钟。

自叹身随戎马后,故山春事负耕农。

拼音

yī nián shí xù zǒng tú zhōng,gǔ yùn chéng zhōng fù yù dōng。

màn bǎ shī piān gōng wù sè,wéi píng jiǔ lì pò chén róng。

chuán tóu yuè luò zhǎng tíng gǔ,hé miàn fēng chuán yuǎn sì zhōng。

zì tàn shēn suí róng mǎ hòu,gù shān chūn shì fù gēng nóng。

作者介绍

唐之淳

明 · 1350年 - 1401年

明浙江山阴人,名愚士,以字行。唐肃子。建文二年,以方孝孺荐,为翰林侍读,与孝孺俱领修书事。旋卒。有《唐愚士诗》。

查看全部作品 →