梅子黄时雨横溪阁,用玉田韵

烟柳双溪,展残卷半窗,丛话渔隐。逗夜雨朝晴,四乡蓑影。沙上飞禽知我意,劝延山翠疗诗病。画中景。微欠浣花,花外渔艇。琴引。

相思成兴。问凄凉犯里,哀韵谁听。愿老唱农歌,秧塍千顷。无恙临邛应早到,自眉州下江程近。归心紧。野田鹭鸶飞暝。

拼音

yān liǔ shuāng xī,zhǎn cán juǎn bàn chuāng,cóng huà yú yǐn。dòu yè yǔ cháo qíng,sì xiāng suō yǐng。shā shàng fēi qín zhī wǒ yì,quàn yán shān cuì liáo shī bìng。huà zhōng jǐng。wēi qiàn huàn huā,huā wài yú tǐng。qín yǐn。

xiāng sī chéng xīng。wèn qī liáng fàn lǐ,āi yùn shuí tīng。yuàn lǎo chàng nóng gē,yāng chéng qiān qǐng。wú yàng lín qióng yīng zǎo dào,zì méi zhōu xià jiāng chéng jìn。guī xīn jǐn。yě tián lù sī fēi míng。

作者介绍

赵熙

清 · 1867年 - 1948年

赵熙,字尧生,别号香宋,四川荣县人。清光绪十八年进士,授翰林院编修,转官监察禦史,有直声。民国后,退居荣县,修志讲学外,唯以读书吟咏为事。诗词书法,俱为海内所重,有《赵熙集》传世。

查看全部作品 →