金盏子水仙

得水能仙,似汉皋遗佩,碧波涵月。蓝玉暖生烟,称缟袂黄冠,素姿芳洁。亭亭独立风前,照冰壶澄彻。当时事,琴心妙处谁传,顿成愁绝。

六出自天然,更一味清香浑胜雪。西湖秋菊寒泉,似坡老风流,至今人说。殷勤折伴梅边,听玉龙吹裂。丁宁道,百年兄弟,相看晚节。

拼音

dé shuǐ néng xiān,shì hàn gāo yí pèi,bì bō hán yuè。lán yù nuǎn shēng yān,chēng gǎo mèi huáng guān,sù zī fāng jié。tíng tíng dú lì fēng qián,zhào bīng hú chéng chè。dāng shí shì,qín xīn miào chù shuí chuán,dùn chéng chóu jué。

liù chū zì tiān rán,gèng yī wèi qīng xiāng hún shèng xuě。xī hú qiū jú hán quán,shì pō lǎo fēng liú,zhì jīn rén shuō。yīn qín zhé bàn méi biān,tīng yù lóng chuī liè。dīng níng dào,bǎi nián xiōng dì,xiāng kàn wǎn jié。

作者介绍

赵以夫

宋 · 1189年 - 1256年

宋宗室,字用父,号虚斋。寓居长乐。宁宗嘉定十年进士。历知邵武军、漳州,皆有治绩。理宗嘉熙初为枢密都承旨,次年拜同知枢密院事,淳祐初罢。寻加资政殿学士,进吏部尚书兼侍读,诏与刘克庄同纂修国史。有《易通》、《虚斋乐府》。

查看全部作品 →