和韵

愁蹙眉端并两峰,形容枯槁更龙钟。

可怜彩服翻成布,宁效囊锥立见锋。

臣子涓埃何补报,君亲天地有包容。

生平志愿何时了,能不忧心重有忡。

拼音

chóu cù méi duān bìng liǎng fēng,xíng róng kū gǎo gèng lóng zhōng。

kě lián cǎi fú fān chéng bù,níng xiào náng zhuī lì jiàn fēng。

chén zi juān āi hé bǔ bào,jūn qīn tiān dì yǒu bāo róng。

shēng píng zhì yuàn hé shí le,néng bù yōu xīn zhòng yǒu chōng。

作者介绍

程通

明 · 1364年 - 1403年

明徽州府绩溪人,字彦亨。洪武二十三年举人。授辽府纪善。建文初,燕王兵起,随辽王南归京师,上封事,陈备御策,进左长史。永乐初,从辽王徙荆州。旋上封事被发,下狱死。

查看全部作品 →