月下笛·赋落梅

东阁诗悭,西湖梦浅,好音难托。香消玉削。早孤标顿非昨。阿谁底事频横笛,不道是、江南摇落。向空阶闲砌,天寒日莫,病鹤轻啄。情薄。

东风恶。试快觅飞璚,共翔寥廓。冰魂漠漠。谩怜金谷离索。有时巧缀双蛾绿,天做就、宫妆绰约。待一点,脆圆成,须信和羹问却。

拼音

dōng gé shī qiān,xī hú mèng qiǎn,hǎo yīn nán tuō。xiāng xiāo yù xuē。zǎo gū biāo dùn fēi zuó。ā shuí dǐ shì pín héng dí,bù dào shì jiāng nán yáo luò。xiàng kōng jiē xián qì,tiān hán rì mò,bìng hè qīng zhuó。qíng báo。

dōng fēng è。shì kuài mì fēi qióng,gòng xiáng liáo kuò。bīng hún mò mò。mán lián jīn gǔ lí suǒ。yǒu shí qiǎo zhuì shuāng é lǜ,tiān zuò jiù gōng zhuāng chuò yuē。dài yī diǎn,cuì yuán chéng,xū xìn hé gēng wèn què。

作者介绍

陶宗仪

元 · 1316年 - ?

元末明初浙江黄岩人,字九成,号南村。元末应试不中。于学问无所不窥。元末避兵,侨寓松江之南村,因以自号。累辞辟举,入明,有司聘为教官。永乐初卒,年八十余。辑有《说郛》、《书史会要》,著《南村诗集》、《辍耕录》。

查看全部作品 →