送阐禅师住芦山四十韵

东汉风声靡,西来气脉长。

祖庭森穆穆,人物俨跄跄。

宝座严龙象,穷崖冒虎狼。

驺虞纷晋宋,优玺盛隋唐。

宋季犹堪传,今时只可伤。

有才能卓立,无地不悬望。

公独嗟流弊,僧中益自强。

受经依落石,执册傍闲廊。

素履殊清苦,冥搜极杳茫。

佳篇追鲍谢,楷画粲钟王。

祖父尤明哲,师模亦老苍。

剑光生砥石,钟韵响秋霜。

到处闻英发,凌霄爱激昂。

六藏岩户静,三应石云凉。

归去听鶗鴂,飞腾羡骕骦。

暂游灵鹫岭,竟往独龙冈。

短榻淮云表,孤筇蕙帐傍。

酬僧唯一默,倦客谢诸郎。

隽味时时得,徽名日日扬。

吾军真足张,季女且深藏。

故里虚禅刹,耆年上荐章。

鱼肠期破竹,羽括果穿杨。

琴瑟收桐梓,林峦宿凤凰。

桑门成矩矱,天牖岂寻常。

曹洞花开久,芦山草欲荒。

祥辉重煜煜,软语定浪浪。

神鬼逐奔走,鼓钟谐鞳鞺。

疗人应扁鹊,敛赋肯弘羊。

我获叨莲社,神交想竹房。

往来虽已久,别去未能忘。

里闬闻高蹈,闾阎借末光。

天人全友道,地主只吾乡。

旧有三生愿,今当一苇杭。

炉烟分茗碗,松吹坐藤床。

心尚惊猿境,身犹逐鹿场。

刀铦宜为斫,弦缓冀更张。

已觉如鲲化,伊谁敢雁行。

只愁离此处,翘举又殊方。

万里皇图壮,千年道运昌。

愿言终自重,说法助王纲。

拼音

dōng hàn fēng shēng mí,xī lái qì mài zhǎng。

zǔ tíng sēn mù mù,rén wù yǎn qiāng qiāng。

bǎo zuò yán lóng xiàng,qióng yá mào hǔ láng。

zōu yú fēn jìn sòng,yōu xǐ shèng suí táng。

sòng jì yóu kān chuán,jīn shí zhǐ kě shāng。

yǒu cái néng zhuó lì,wú dì bù xuán wàng。

gōng dú jiē liú bì,sēng zhōng yì zì qiáng。

shòu jīng yī luò shí,zhí cè bàng xián láng。

sù lǚ shū qīng kǔ,míng sōu jí yǎo máng。

jiā piān zhuī bào xiè,kǎi huà càn zhōng wáng。

zǔ fù yóu míng zhé,shī mó yì lǎo cāng。

jiàn guāng shēng dǐ shí,zhōng yùn xiǎng qiū shuāng。

dào chù wén yīng fā,líng xiāo ài jī áng。

liù cáng yán hù jìng,sān yīng shí yún liáng。

guī qù tīng tí jué,fēi téng xiàn sù shuāng。

zàn yóu líng jiù lǐng,jìng wǎng dú lóng gāng。

duǎn tà huái yún biǎo,gū qióng huì zhàng bàng。

chóu sēng wéi yī mò,juàn kè xiè zhū láng。

juàn wèi shí shí dé,huī míng rì rì yáng。

wú jūn zhēn zú zhāng,jì nǚ qiě shēn cáng。

gù lǐ xū chán shā,qí nián shàng jiàn zhāng。

yú cháng qī pò zhú,yǔ kuò guǒ chuān yáng。

qín sè shōu tóng zǐ,lín luán sù fèng huáng。

sāng mén chéng jǔ yuē,tiān yǒu qǐ xún cháng。

cáo dòng huā kāi jiǔ,lú shān cǎo yù huāng。

xiáng huī zhòng yù yù,ruǎn yǔ dìng làng làng。

shén guǐ zhú bēn zǒu,gǔ zhōng xié tà tāng。

liáo rén yīng biǎn què,liǎn fù kěn hóng yáng。

wǒ huò dāo lián shè,shén jiāo xiǎng zhú fáng。

wǎng lái suī yǐ jiǔ,bié qù wèi néng wàng。

lǐ hàn wén gāo dǎo,lǘ yán jiè mò guāng。

tiān rén quán yǒu dào,dì zhǔ zhǐ wú xiāng。

jiù yǒu sān shēng yuàn,jīn dāng yī wěi háng。

lú yān fēn míng wǎn,sōng chuī zuò téng chuáng。

xīn shàng jīng yuán jìng,shēn yóu zhú lù chǎng。

dāo xiān yí wèi zhuó,xián huǎn jì gèng zhāng。

yǐ jué rú kūn huà,yī shuí gǎn yàn xíng。

zhǐ chóu lí cǐ chù,qiào jǔ yòu shū fāng。

wàn lǐ huáng tú zhuàng,qiān nián dào yùn chāng。

yuàn yán zhōng zì zhòng,shuō fǎ zhù wáng gāng。

作者介绍

乌斯道

明 · ? - ?

元明间浙江慈溪人,字继善。乌本良弟。与兄俱有学行。长于诗,意兴高远,飘逸出群。尤精书法。洪武初得有司荐,为永新县令,有惠政。后坐事谪戍定远。放还,卒。有《秋吟稿》、《春草斋集》。

查看全部作品 →