石鼓歌

昔闻石鼓在太学,鼓形穹窿石荦峃。

髫年释褐随班行,未识研覃与扬榷。

始官翰林岁分献,晚以代祀观尤数。

我思古人不可见,健笔雄词两超卓。

宣王谟烈继成康,况有文章存古朴。

是时风俗盖浑灏,其臣拜诵俱坚确。

勒功太庙告中兴,讲武岐阳犹猎较。

于时旋凯奏綍歌,于时扬言播声乐。

灵祇地不爱图书,列石天然谢雕琢。

垂垂股折屋漏痕,隐隐昏星露芒角。

初如淮徐振师旅,壮士当场鸣剑槊。

又如申甫端冠绅,摈相联阶舞于箾。

年深岁长世运改,谁向鸿荒究绵邈。

嬴刘以后无此文,直与混沌分清浊。

骤看笔势寻风骨,细剔苔痕认斑驳。

原抛野掷堕榛菅,冬经雪霜夏冰雹。

疑隳大鼎存铭识,似毁明堂露榱桷。

当时十鼓一为臼,犹幸农家事舂戳。

爱惜应劳神护诃,搜寻不厌山硗确。

暗中摸索亦可知,辨口尚烦泣楚璞。

圣朝天子方好儒,森列戟门护重幄。

闻之兴慕且兴敬,以手摩挲防击扑。

我生学篆希前踪,下视俗书羞龌龊。

家藏旧本出梨枣,楮墨轻虚不盈握。

行年七十始研求,老臂支撑目昏眊。

拾残补缺能几何,以一涓埃裨海岳。

太原宋生生好奇,铁笔为予亲刻斫。

吁嗟往者不复还,庶免方来尽漫剥。

请从祭酒告诸生,诵此衣冠日薰濯。

拼音

xī wén shí gǔ zài tài xué,gǔ xíng qióng lóng shí luò xué。

tiáo nián shì hè suí bān xíng,wèi shí yán tán yǔ yáng què。

shǐ guān hàn lín suì fēn xiàn,wǎn yǐ dài sì guān yóu shù。

wǒ sī gǔ rén bù kě jiàn,jiàn bǐ xióng cí liǎng chāo zhuó。

xuān wáng mó liè jì chéng kāng,kuàng yǒu wén zhāng cún gǔ pǔ。

shì shí fēng sú gài hún hào,qí chén bài sòng jù jiān què。

lēi gōng tài miào gào zhōng xīng,jiǎng wǔ qí yáng yóu liè jiào。

yú shí xuán kǎi zòu fú gē,yú shí yáng yán bō shēng lè。

líng qí dì bù ài tú shū,liè shí tiān rán xiè diāo zuó。

chuí chuí gǔ zhé wū lòu hén,yǐn yǐn hūn xīng lù máng jiǎo。

chū rú huái xú zhèn shī lǚ,zhuàng shì dāng chǎng míng jiàn shuò。

yòu rú shēn fǔ duān guān shēn,bìn xiāng lián jiē wǔ yú shuò。

nián shēn suì zhǎng shì yùn gǎi,shuí xiàng hóng huāng jiū mián miǎo。

yíng liú yǐ hòu wú cǐ wén,zhí yǔ hùn dùn fēn qīng zhuó。

zhòu kàn bǐ shì xún fēng gǔ,xì tī tái hén rèn bān bó。

yuán pāo yě zhì duò zhēn jiān,dōng jīng xuě shuāng xià bīng báo。

yí huī dà dǐng cún míng shí,shì huǐ míng táng lù cuī jué。

dāng shí shí gǔ yī wèi jiù,yóu xìng nóng jiā shì chōng chuō。

ài xī yīng láo shén hù hē,sōu xún bù yàn shān qiāo què。

àn zhōng mō suǒ yì kě zhī,biàn kǒu shàng fán qì chǔ pú。

shèng cháo tiān zi fāng hǎo rú,sēn liè jǐ mén hù zhòng wò。

wén zhī xīng mù qiě xīng jìng,yǐ shǒu mó sā fáng jī pū。

wǒ shēng xué zhuàn xī qián zōng,xià shì sú shū xiū wò chuò。

jiā cáng jiù běn chū lí zǎo,chǔ mò qīng xū bù yíng wò。

xíng nián qī shí shǐ yán qiú,lǎo bì zhī chēng mù hūn mào。

shí cán bǔ quē néng jǐ hé,yǐ yī juān āi bì hǎi yuè。

tài yuán sòng shēng shēng hǎo qí,tiě bǐ wèi yǔ qīn kè zhuó。

xū jiē wǎng zhě bù fù hái,shù miǎn fāng lái jǐn màn bō。

qǐng cóng jì jiǔ gào zhū shēng,sòng cǐ yī guān rì xūn zhuó。

作者介绍

李东阳

明 · 1447年 - 1516年

李东阳,字宾之,号西涯。祖籍湖广长沙府茶陵,因家族世代为行伍出身,入京师戍守,属金吾左卫籍。李东阳八岁时以神童入顺天府学,天顺六年中举,天顺八年举二甲进士第一,授庶吉士,官编修,累迁侍讲学士,充东宫讲官,弘治八年以礼部右侍郎、侍读学士入直文渊阁,预机务。立朝五十年,柄国十八载,清节不渝。官至特进、光禄大夫、左柱国、少师兼太子太师、吏部尚书、华盖殿大学士。死后赠太师,谥文正。

查看全部作品 →