刘仙岩 梁有贞 明 青崖白石绝嚣氛,仙子曾闻驻彩云。树断云烟成缥缈,花垂清露欲缤纷。函中宝诀苔空积,洞里金田火已熏。一自紫鸾飞去后,旧坛松桂转斜曛。 拼音 qīng yá bái shí jué xiāo fēn,xiān zi céng wén zhù cǎi yún。shù duàn yún yān chéng piāo miǎo,huā chuí qīng lù yù bīn fēn。hán zhōng bǎo jué tái kōng jī,dòng lǐ jīn tián huǒ yǐ xūn。yī zì zǐ luán fēi qù hòu,jiù tán sōng guì zhuǎn xié xūn。 作者介绍 梁 梁有贞 明 · ? - ? 梁有贞,字西麓。顺德人。有誉弟。明世宗嘉靖三十一年(一五五二)举人,官绵州知州。事见清道光《广东通志》卷七四。 查看全部作品 →