题赐上尊封识小帖

圣皇昔御西内时,万机多暇乐雍熙。

传宣廷臣近玉陛,赐坐转觉天颜怡。

亲调异馔出金鼎,八珍之味和羹糜。

上尊九酲出天府,琼浆玉酪甘如饴。

内园朱樱新荐后,粲若骊珠光陆离。

银罂翠釜递传送,阖室均得沾恩私。

当时感激荷荣宠,铭心镂骨无穷期。

黄封题识最严密,洞庭春色何珍奇。

墨花如云注霜玺,龙香绕瓮犹淋漓。

恍疑晴霞隐玄雾,朱文小篆蟠蛟螭。

尚书宝此弗敢置,锦笺玉轴加装池。

虹光荧煌动四壁,坐觉雨露添华滋。

摩挲此卷倍增感,何幸深蒙圣主知。

恩波浩荡比沧海,聊写悃幅成歌诗。

愿公什袭同拱璧,盛德荣名万古垂。

拼音

shèng huáng xī yù xī nèi shí,wàn jī duō xiá lè yōng xī。

chuán xuān tíng chén jìn yù bì,cì zuò zhuǎn jué tiān yán yí。

qīn diào yì zhuàn chū jīn dǐng,bā zhēn zhī wèi hé gēng mí。

shàng zūn jiǔ chéng chū tiān fǔ,qióng jiāng yù lào gān rú yí。

nèi yuán zhū yīng xīn jiàn hòu,càn ruò lí zhū guāng lù lí。

yín yīng cuì fǔ dì chuán sòng,hé shì jūn dé zhān ēn sī。

dāng shí gǎn jī hé róng chǒng,míng xīn lòu gǔ wú qióng qī。

huáng fēng tí shí zuì yán mì,dòng tíng chūn sè hé zhēn qí。

mò huā rú yún zhù shuāng xǐ,lóng xiāng rào wèng yóu lín lí。

huǎng yí qíng xiá yǐn xuán wù,zhū wén xiǎo zhuàn pán jiāo chī。

shàng shū bǎo cǐ fú gǎn zhì,jǐn jiān yù zhóu jiā zhuāng chí。

hóng guāng yíng huáng dòng sì bì,zuò jué yǔ lù tiān huá zī。

mó sā cǐ juǎn bèi zēng gǎn,hé xìng shēn méng shèng zhǔ zhī。

ēn bō hào dàng bǐ cāng hǎi,liáo xiě kǔn fú chéng gē shī。

yuàn gōng shén xí tóng gǒng bì,shèng dé róng míng wàn gǔ chuí。

作者介绍

杨荣

明 · 1371年 - 1440年

明福建建安人,字勉仁,初名子荣。建文二年进士。授编修。成祖即位,入文渊阁,令更名荣。多次从成祖北巡及出塞,凡宣诏出令,及旗志符验,必得荣奏乃发。累官文渊阁大学士。永乐二十二年之役,抵达兰纳穆尔河,不见敌,议进止,惟荣与金幼孜言宜班师。帝从之。中途,帝卒。荣与幼孜以去京师远,秘不发丧。仁宗即位,累进谨身殿大学士,工部尚书。宣德元年,汉王朱高煦反,荣首请帝亲征。加少傅。正统三年进少师。荣历事四朝,谋而能断。与杨士奇、杨溥同辅政,并称三杨。卒谥文敏。有《后北征记》、《杨文敏集》。

查看全部作品 →